Trần Tử Tô nói :
"Vì sao hôm đó công tử không để lại một người sống?"
Ta mỉm cười nói :
"Ta giữ lại tính mạng cho họ, thì họ sẽ khai ra người chủ mưu phía sau hay sao?"
Trần Tử Tô cười nói :
"Phương thức hành sự của công tử thay đổi so với trước kia rất nhiều. "
Ta cười ha ha nói :
"Giết với không giết với ta có ý nghĩa như nhau, làm gì có hoàng tử nào không muốn ngồi lên ngôi vị hoàng đế? Nếu như ta bị người khác đâm thiệt mạng, thì đúng là trùng hợp với mong muốn của họ, từ điều này mà nói, mỗi người trong bọn họ đều là một hiềm nghi. "
Trần Tử Tô nói :
"Công tử dự định làm gì với những huynh đệ này?"
Ta mỉm cười nói :
"Kỳ thực trên tổ huấn của hoàng thất có ghi chép rõ ràng, nếu như ta có thể làm được, thì sẽ tránh khỏi không ít phiền phức. "
"Nguyện nghe chỉ bảo. "
"Hiếu với phụ hoàng, quan tâm huynh đệ, chăm chỉ làm việc, cảnh giác nhẫn nhịn. "
Ta cười nói ra mười sáu chữ tổ huấn .
Ánh mắt của Trần Tử Tô bỗng nhiên sáng ngời, gật đầu nói :
"Công tử anh minh, mười sáu chữ này đã nói ra được suy nghĩ trong lòng của Tử Tô. "
Hắn có chút kích động nói :
"Nhưng mà. .. tổ huấn nói ra thì dễ, thực hiện được lại vô cùng khó. "
Ta gật đầu nói :
"Cho dù là Cần vương hay Hưng vương, bọn họ đều có thể làm được chuyện có hiếu với phụ hoàng, thế nhưng với huynh đệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555150/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.