Giản Diệc Tu siết chặt chiếc điện thoại trong tay, đi tới phía trước cửa sổ.
Sâu bên trong con ngươi là sự tức giận tột cùng.
Trừ dì Tần, trong phòng bệnh còn có mấy người khác, cả người kín kẽ, không thể nhìn rõ danh tính, họ đang cầm ống kim tiêm vào người Tần Lương, bên trong là loại dung dịch không biết tên.
Mà dì Tần thấy nhưng không làm gì cả, mặt lạnh nhìn hết thảy sự việc diễn ra.
Cách một lớp kính pha lê mà giống như là hai thế giới tách biệt hoàn toàn.
Giản Diệc Tu đấm đánh mạnh lên mặt kính, sự tức giận cũng không cần che giấu thêm nữa, ánh mắt lạnh vô cùng tận.
Không trách được sao anh lại không ra được chút manh mối, thì ra là...
Dì Tần ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh, sắc mặt cũng không có quá nhiều biến đổi, vẫn là vẻ lạnh nhạt.
Ngược lại với bà ta, mấy người đàn ông không biết tên kia sợ hết hồn, bối rối rút ống kim ra, máu tươi theo cánh tay Tần Lương chảy xuống, máu tươi ở trên làn da tái nhợt nổi đầy gân xanh của Tần Lương càng thêm đỏ hồng đến chói mắt.
Tần Lương cho dù không cảm giác gì, nhưng theo phản ứng mày khẽ nhăn một chút.
Người đàn ông đội mũ lưỡi trai lên, vội vã chạy ra ngoài, lúc mở cửa cũng không dám ngẩng đầu lên, chỉ có ý muốn mau chóng chạy trốn khỏi chỗ này.
Giản Diệc Tu mạnh mẽ túm cổ áo của anh ta, ném mạnh lên trên mặt đất.
Người đàn ông kêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tai-hon-ong-xa-moi-rat-xao-quyet/2582120/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.