Tuyết nhỏ rơi suốt đêm ở Huyền Cơ Các, bầu trời âm u, mây đen ép xuống thấp như muốn sập xuống đầu người ta. Lớp tuyết mỏng phủ lên mái hiên và những ngọn cây, càng tô điểm thêm vẻ u sầu cho Huyền Cơ Các vốn đã nặng nề không khí áp bức.
Ý lạnh thấu xương bất chợt hoành hành, dường như cảm nhận được hôm nay là một ngày đặc biệt.
Trên những tảng đá trơ trọi bên ngoài Cấm Trì đã kết một lớp băng dày, mấy cột băng rủ xuống từ đỉnh hang, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo âm u. Lâm Tụng xoa xoa tay, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm.
Là một tu sĩ, ông thừa sức chống chọi với chút giá lạnh này, nhưng hôm nay không biết vì sao lại cảm thấy lạnh toát từ đầu đến chân.
Lạnh thấu cả tâm can.
“Cái thằng ranh con này, về đến nơi xem ta xử lý thế nào!” Hắn lầm bầm mắng Dư Tùy vài câu.
Biết rõ hôm nay là ngày quan trọng, thế mà còn dám để lại thư rồi tự ý rời tông môn, đợi nó vác mặt về xem ông có lột da tên phản nghịch đó không.
Nghĩ đoạn, ông bước lên bậc đá dẫn vào Cấm Trì.
Sau lưng ông là mười tu sĩ mặc chiến giáp, toàn thân toát ra vẻ túc sát, ai nấy đều là cường giả của Tiên quân từng kinh qua chiến trường Thiên Liệt. Tất cả đều được tạm thời điều động từ Ngũ tông trở về, chuyên chuẩn bị cho buổi thẩm phán hôm nay để đề phòng xảy ra bất trắc.
Lần này, bọn họ đi theo hộ tống Lâm Tụng vào Cấm Trì áp giải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300067/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.