Diệp Huyền Tuyết nặng nề tựa vào tay Phương Thốn Tâm để đứng vững, nhìn qua thì tưởng nàng đang dìu hắn, nhưng kỳ thực là hắn đang dùng sức nắm chặt lấy tay nàng.
Bàn tay nàng ấm áp và mạnh mẽ, cũng giống như ánh mắt nàng, tràn đầy sức mạnh.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau ấy, đám đông vây quanh dường như trở nên xa vời vợi, rõ ràng đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nhưng giữa đất trời dường như lại có một thoáng tĩnh lặng bình yên.
Ở một mức độ nào đó, tuy đối với Bùi Quân Nhạc mà nói, nàng là kiếp số trong mệnh, nhưng đối với Diệp Huyền Tuyết, nàng lại chính là sự cứu rỗi.
Những lúc chịu đủ mọi giày vò trong Cấm Trì, phần lớn thời gian hắn đều chìm trong hồi ức. Khi nguyên thần của Bùi Quân Nhạc đã hoàn toàn thức tỉnh, ký ức xưa cũ không còn khuyết thiếu nữa, nhưng điều hắn nhớ lại, lại là quá khứ của Diệp Huyền Tuyết.
Lúc còn hỗn độn, hắn nôn nóng muốn tìm lại quá khứ, nhưng khi nhớ ra rồi, hắn lại hy vọng có thể lãng quên.
Làm Diệp Huyền Tuyết thật tốt, cho dù chỉ là một con rối.
Tham lam vô độ đến thế là cùng.
Trong lòng Phương Thốn Tâm thì dâng lên cơn giận, cơn giận ấy càng lúc càng dữ dội, từ đôi mắt dần nheo lại của nàng hóa thành sát ý sắc bén trào dâng.
Gần một tháng không gặp Diệp Huyền Tuyết, nàng không ngờ hắn lại bị hành hạ ra nông nỗi này.
Giữa hai hàng lông mày bao phủ một tầng tử khí, đôi môi khô nứt bong tróc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300068/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.