“Lão sư…”
Tang Mộ lẩm bẩm đầy như không dám tin, hốc mắt cũng dần đỏ hoe.
Cảnh tượng trước Thiên Hải Lâu hôm ấy quá mức thảm liệt, mà bọn họ lại chẳng có lấy một cơ hội ra tay, đợi đến khi phản ứng lại thì chỉ có thể trơ mắt nhìn Phương Thốn Tâm chết trong tay Hung Nhưỡng. Dù cho Tang Mộ xưa nay vốn trầm ổn, tưởng như lạnh tình, nhưng ngày hôm ấy trong lòng cũng không kìm được bi phẫn ngập tràn, siết chặt nắm tay chỉ muốn báo thù cho Phương Thốn Tâm.
Dù đã mấy mươi ngày trôi qua, cái chết của Phương Thốn Tâm đối với bọn họ vẫn là nỗi ám ảnh nặng nề và đầy bi thương.
Nào có ngờ đâu, bọn họ thế mà vẫn còn cơ hội gặp lại nàng.
Cũng giống như năm xưa tại Mặc Thạch Vọng Hạc, nàng luôn xuất hiện vào những lúc nguy nan nhất, tựa như chiếc ô lớn che chắn phía sau mọi người, chống đỡ một phương trời đất. Dường như chỉ cần có nàng ở đó, mọi hiểm nguy đều sẽ hóa bình an.
Niềm vui sướng mãnh liệt khi bất ngờ hội ngộ cùng cảm giác an toàn ùa về trong tim khiến cả Dư Tùy và Tang Mộ đều trở nên phấn khích.
“Ta không thích người khác khóc lóc trước mặt mình đâu.” Phương Thốn Tâm yên lặng liếc mắt nhìn ra ngoài nhà kho, vừa day day ấn đường vừa nói.
Tang Mộ chớp mắt, cố nén đi giọt lệ đã trào đến khóe mi, chỉ có Dư Tùy là ra sức dụi mắt, khiến cả đầu mũi cũng đỏ ửng lên theo, nhưng rốt cuộc cậu vẫn không để nước mắt rơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300066/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.