Chỉ bởi một câu của Vân Hướng Viễn, trong viện lập tức ồn ào như thủy triều, nhưng Phương Thốn Tâm đã chẳng còn hơi sức để bận tâm.
Chén trà Lâm Tụng đưa tới quả có vấn đề, lấy trà làm dẫn, chính là một loại Miên Tâm ảo thuật gây ngủ, thuật này thi triển cần khiến đối thủ thả lỏng cảnh giác. Những lời mở đầu trước đó đã làm loạn tâm trí nàng, đến khi phát giác thì nàng đã bị hút vào vòng xoáy trong trà. Sau một trận đất trời đảo lộn, khi thần trí khôi phục, bốn phía đã hoàn toàn đổi thay.
Đập vào mắt là những thân cành phủ đầy vân gỗ, dưới chân là phiến lá với những đường gân rõ rệt, gần đó còn treo lơ lửng một giọt nước trong suốt khổng lồ.
Nàng còn chưa kịp phản ứng, cơn gió đã thổi đến, lá cây bị cuốn tung lên không, giọt nước kia cũng theo đó mà tan vỡ. Nàng muốn đáp xuống mặt đất, nhưng phát hiện bản thân chỉ có thể cùng lá cây lay động, phiêu dạt rơi xuống.
Lúc này nàng mới nhận ra, mình đã biến thành một con kiến.
Một đạo kiếm quang từ trên không giáng xuống, chém nát phiến lá, con kiến nhỏ bé bị luồng kiếm khí hất bay, rơi xuống vai một người. Kẻ đó dựa lưng vào gốc cây khô, ngồi dưới đất, còn đối diện là người vừa xuất kiếm.
“Tiểu đạo sĩ, theo ta đi không?” Một giọng nói trong trẻo vang lên, mang theo sự ngạo nghễ chẳng gì bì nổi.
Kẻ nói cầm trong tay thanh trường kiếm ba thước, đứng ngược sáng, từ trên cao nhìn xuống nam tử đang ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5299961/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.