Tạ Tu Ly cảm thấy bàn tay đang đặt trên vai mình khẽ trĩu xuống, ý cười bên môi nàng thoáng biến mất, rồi lại lập tức hiện ra.
“Bảo trọng.” Phương Thốn Tâm khẽ nói một câu, lại hướng về phía đám người Tang Mộ và Dư Tùy ở không xa phất tay, rồi mới bước về phía Phi Tiên Quán.
Trong viện đã đứng sẵn rất nhiều người, có các tiên sinh và học trò từ các thành mà Phương Thốn Tâm từng gặp qua, cũng có những gương mặt nàng chưa từng thấy, xa lạ nhưng y phục hoa lệ, đều là những nhân vật nổi bật tại Vọng Hạc Châu.
Tất thảy ánh mắt đều theo tiếng truyền triệu kia mà dính chặt vào nàng, tựa như trên đỉnh đầu nàng có một đạo hào quang sáng rực chiếu xuống, khiến nàng trở thành tiêu điểm của đám đông. Trên những gương mặt kia, nàng nhìn thấy có hâm mộ, có kinh ngạc… Tựa như chỉ cần bước qua cánh cửa kia, nàng có thể một bước lên trời.
Phương Thốn Tâm chậm rãi đi đến trước cửa Phi Tiên Quán, khom mình hành lễ với tu sĩ truyền tin: “Tại hạ Mặc Thạch Thành Phương Thốn Tâm.”
Người kia đưa mắt trên dưới đánh giá nàng một phen, mặt không chút biểu cảm, rồi xoay người dẫn nàng bước vào trong quán.
Đợi bóng dáng hai người biến mất, đám người trong viện mới nhao nhao xì xào, ai nấy cảm khái vận may của Phương Thốn Tâm, thế mà lại có thể được Lâm Tụng để mắt.
Ấy chính là Lâm Tụng của Huyền Cơ Các, bao nhiêu người cả đời chỉ mong được diện kiến một lần, cũng là chuyện không dám cầu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5299960/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.