Trên không trung u tối của thành trì bỗng nhiên rách toạc ra một khe nứt, Phương Thốn Tâm cưỡi báo tuyết từ trong đó nhảy vọt ra ngoài, ngay sau đó khe nứt liền khép lại, náo động của phủ Thành chủ ở phía sau cũng triệt để biến mất, ngay cả những mũi tên từ cơ quan phòng ngự bắn tới nàng cũng đều bị chặn đứng ngoài không gian.
Phương Thốn Tâm điều khiển báo tuyết lao xuống, nhanh chóng lướt vào một ngõ hẹp gần đó rồi mới đáp đất. Nàng ôm chặt lấy cổ báo tuyết, rạp người trên lưng nó thở hổn hển, mặc cho nó không mục đích mà bước tới trước.
Đã đâm cho Thành chủ phủ Vọng Hạc một lỗ thủng lớn như vậy, dẫu thế nào nàng cũng không thể ở lại Vọng Hạc Thành nữa. Bằng không chỉ riêng khoản bồi thường ngất ngưởng kia cũng đủ nghiền nát nàng, so với việc bị Diệp Huyền Tuyết bắt về thẩm vấn còn khiến nàng đau đầu hơn. Dù sao mục tiêu ban đầu của nàng vốn là tiến vào Nhật Quỹ Thành, giờ tuy xảy ra chút sai sót, nhưng kết quả cuối cùng miễn cưỡng cũng như ý nàng. Chỉ tiếc là chẳng kịp từ biệt đàng hoàng với Tang Mộ, Dư Tùy và Tạ Tu Ly.
Nhưng tu sĩ vốn thọ nguyên dài lâu, hợp tan ly hợp là chuyện thường tình. Nàng còn sống hơn ba trăm năm nữa, nhân duyên gặp gỡ đâu chỉ vạn ngàn, song tiên đồ chung quy vẫn là một mình độc hành.
Dẫu có chút tiếc nuối, gió thoảng rồi cũng không lưu dấu. Phương Thốn Tâm rất nhanh đã bị cảnh tượng trong ngõ tối phía trước hấp dẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5299962/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.