Phương Thốn Tâm bị người ta dẫn vào một gian phòng nhỏ trống không, suốt dọc đường không một ai mở miệng giải thích nửa câu.
Gian phòng này là một loại động phủ đặc thù, có thể ngăn cách mọi liên hệ với bên ngoài. Trong phòng tịch mịch như chết, tĩnh đến độ như có thể nghe rõ nhịp đập trong lồng ngực mình.
Thình thịch… thình thịch…
Như giọt nước trong hồ sâu, từng tiếng thúc giục hồn phách con người.
Những bức tường trắng bệch tựa ẩn chứa một loại pháp thuật liên quan đến thần thức, có thể bất tri bất giác thâm nhập vào tâm trí kẻ ở trong.
Đây chính là một loại pháp bảo động phủ do tiên quân Vọng Hạc Châu tùy thân mang theo, dùng để thẩm vấn phạm nhân. Kẻ nào ý chí không kiên định, ở trong đó càng lâu thì tâm thần càng dễ bị hủy diệt đến mức cái gì cũng sẽ khai ra.
Phương Thốn Tâm ngồi xếp bằng giữa gian phòng, lại nghiên cứu chiếc nỏ cơ buộc ở cổ tay, suy tính xem phải cải chế thế nào. Nàng thúc động thần thức bản thân, phụ thêm một chút linh khí, mượn luồng linh khí ấy mà thẩm nhập vào bên trong nỏ tay.
Tân Cửu Hoàn này cùng với giới tu tiên mà nàng quen thuộc thực ra cũng không khác biệt bao nhiêu về thiên tài địa bảo. Ít nhất từ tình hình trước mắt, các loại thú sơ cấp, thảo mộc khoáng vật, nàng đều nhận biết. Nỏ tay này chế từ Hư Thiết. Hư Thiết vốn là một loại tài liệu luyện khí tương đối thấp cấp nhưng lại được sử dụng rộng rãi trong tiên giới, độ cứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5299929/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.