Khi Phương Thốn Tâm trở lại phòng, thì bạn cùng phòng của nàng vẫn chưa tháo mũ trùm, đã co ro nằm ngủ ở góc giường, dùng chiếc túi hành lý lớn kia làm gối. Nàng đứng trong phòng một lát, ngoài cái mùi hôi mục rữa thoang thoảng kia, quả thực không cảm nhận được từ hắn bất kỳ dao động dị thường nào, ngay cả áp lực quỷ dị vừa rồi cũng biến mất không tăm tích.
Không có yêu khí cũng chẳng có ma khí, càng không có linh khí dao động.
Dẫu vậy, Phương Thốn Tâm vẫn không muốn ở chung một gian với hắn. Nàng khẽ bấm quyết, gọi ra một luồng sáng xanh đẩy vào lưng hắn, rồi xoay người rời khỏi phòng đi thẳng đến Tiên Dân Đường.
Còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ học nhưng học trò đã sớm tập trung tại diễn võ trường, chia thành nhóm ba nhóm năm mà luyện tập. Nàng không vội đi tới, chỉ tiện tay nhặt một nắm sỏi từ mặt đất, đứng yên dưới bóng cây âm thầm quan sát.
Bọn học trò luyện tập rất hăng. Thiếu niên vạm vỡ nhất trong lớp đang vung xoay một cặp khóa sắt nặng đến trăm cân, khiến cả đám xung quanh hò reo. Bên kia, một thiếu nữ dậm trên cọc gỗ, tung người nhảy nhót, động tác linh động như bướm vờn hoa, cũng thu hút không ít ánh nhìn… Ngay lúc ấy, từ bốn phía chẳng biết đâu tràn đến một làn sương dày đặc. Đám học trò lập tức ngừng tay, nghi ngờ nhìn quanh biến hóa bất thường này.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Có người cất tiếng hỏi.
Lời vừa dứt, một bóng đen xẹt qua trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5299928/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.