Về việc tuyển chọn mười hai thành vốn dĩ Thẩm Khanh Y đã có dự định, chỉ là gần đây công vụ quá nhiều mà quên mất. Đến khi Vương Thắng đến nhắc nhở, y mới vỗ trán nhớ ra.
“Khoan đã, ngươi nói Phương Thốn Tâm muốn dạy đám học trò cách thi triển pháp bảo?” Thẩm Khanh Y lấy ra thẻ khóa nhà kho, đang định hạ bút phê duyệt, bỗng ngẩng đầu hỏi.
Vương Thắng cũng khựng lại, lúc này mới phản ứng được là có gì đó không ổn.
Phương Thốn Tâm vốn là người từ tiểu giới đi ra, lại không có cảm ứng linh khí, công phu ngoài thân khá thì thôi, nhưng sao lại biết cách thi triển pháp bảo, hơn nữa còn định dạy học trò?
Thẩm Khanh Y lại cúi đầu, vốn chẳng mong nghe được đáp án từ miệng Vương Thắng, nên chỉ nói: “Trên người Phương Thốn Tâm này có vài chỗ cổ quái, ngươi cứ lưu tâm theo dõi kỹ.”
Dứt lời, đem thẻ khóa trao cho Vương Thắng.
Vương Thắng lĩnh mệnh lui ra, đến kho điều lấy pháp bảo.
Chờ hắn mang hai hòm lớn pháp bảo đưa đến Tiên Dân Đường, đã là trưa hôm sau. Học trò chia tổ năm người xong, vừa mới kết thúc đối chiến dưới sự giám thị của Phương Thốn Tâm, lúc này đang ngồi nghỉ, cả nhóm vừa thấy hai hòm pháp bảo thì mắt sáng rực, chen chúc tới xôn xao bàn luận.
“Số lượng không nhiều, ta san bớt từ chỗ trang bị của quân hộ thành, đều là pháp bảo kiểu cũ để các ngươi tập quen tay, nhớ dùng tiết kiệm.” Vương Thắng nhìn vẻ mặt vui sướng của đám học trò, vừa cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5299930/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.