“Khó, rất khó.” Tả dược sư thở dài: “Trừ phi dâng báu vật vừa ý Lãnh dược sư, nếu không với tính khí cao ngạo của Lãnh dược sư thì ông ta sẽ không ra tay cứu giúp.”
“Cho dù bây giờ Bệ hạ có hạ thánh chỉ cũng không được sao?” Tô Lạc nhíu chặt đôi lông mày hơn. Lẽ nào địa vị của luyện dược sư lại cao như vậy sao?
“Đúng vậy, cho dù Bệ hạ có hạ thánh chỉ cũng không thể mời được ông ấy, bởi dẫu sao thì hiện tại ông ta cũng là luyện dược sư cao cấp nhất ở Đông Lăng Quốc này.” Tả dược sư vuốt chòm râu của mình, ánh mắt tỏ rõ sự ghen tị.
Bởi luyện dược sư quả thật rất ít, cho nên hoàng thất rất coi trọng những luyện dược sư này, và gần như không chịu bất kỳ sự kiểm soát nào.
Có thể nói, nếu như luyện dược sư muốn phục vụ cho đế quốc, chỉ cần nói một tiếng, liền sẽ có quyền cao chức trọng, núi vàng núi bạc, mĩ nữ vây quanh hầu hạ. Và chỉ cần những yêu cầu đó không ảnh hưởng tơi sự an nguy của đế quốc, thì muốn thứ gì sẽ có thứ đó.
Từ đó có thể thấy, địa vị của luyện dược sư ở đại lục có vị trí cao như thế nào?
Tô Lạc vội đứng dậy, lặng lẽ nhìn Nam Cung Lưu Vân, rồi quay đầu nhìn Lăng Phong nói: “Xem ra ta phải đích thân tới Lãnh phủ một chuyến rồi, còn nhờ ngươi chăm lo cho Nam Cung.”
Lăng Phong cau mày nói: “Đến Từ quản gia còn không mời được ông ta,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vuong-truy-the-phe-tai-nghich-thien-tieu-thu/3164995/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.