Thấy vậy, Tô Lạc yên lặng lau mồ hôi…
Trong không gian, Tiểu Thần Long và Tương Tư Thụ đều vô cùng hưng phấn, xoa tay hầm hè, ý chí chiến đấu sục sôi.
Mắt thấy không đánh nhau nữa, chúng nó ngay lập tức héo queo.
Tô Lạc tức giận mà nhìn chúng nó một cái: “Có thể dùng trí sẽ không dùng lực. Đến lúc đó nếu Yên Hà lão vu bà tới đây, có cánh cũng khó bay được có hiểu không?”
Yên Hà lão vu bà là cao thủ và cấp bậc với sư phụ của nàng, thực lực của nàng hiện tại không thể đối phó nổi.
Nhưng mà, lão vu bà này mạnh như vậy, sao lại chẳng có chút uy nghiêm gì của cường giả hết vậy? Chẳng lẽ nàng sẽ không sợ mất mặt sao?
Nhưng mà Tô Lạc lại không biết, đối với người khác, Yên Hà tiên tử đương nhiên có thể cao cao tại thượng, không thèm so đo, nhưng chỉ cần thân thế của Tô Lạc thôi cũng đã định trước việc Yên Hà tiên tử tuyệt đối không có khả năng buông tha nàng.
Tô Lạc chạy nhanh về phía trước, nhưng nàng còn chưa kịp chạy ra bao xa đã thấy đầu óc hỗn loạn.
“Sao lại thế này?” Tô Lạc kinh hô ra tiếng.
“Thu trận.” Trong thanh âm ung dung của tục đá Tiểu Thiên Thiên mang theo chút nghiêm túc: “Ngươi sắp chết rồi.”
“Sao lại như vậy?” Mày liễu của Tô Lạc vướng chút u sầu.
“Nơi này có động tĩnh lớn đến như vậy, nhưng lão vu bà lại không thèm chạy tới đuổi giết, ngươi biết vì sao không?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vuong-truy-the-phe-tai-nghich-thien-tieu-thu/3163476/chuong-906.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.