Chén nước mận để nguội kia ngọt đến như vậy, Tiết Nghiên Tuệ nhớ đến cái vị ngọt đến ngán kia, nâng chung trà lên uống một ngụm nước, bệ hạ cho dù đã dùng cơm xong muốn ăn ngọt cũng không cần đến mức như vậy chứ. Bỗng nhiên nàng lại nhớ đến một chuyện khác, ngày đó bệ hạ ăn hạt sen cũng là ăn luôn tim sen, từng hạt từng hạt ăn đến ngon lành.
Nước quả mận thì ngọt gắt, tim sen thì vừa đắng vừa chát, hết lần này tới lần khác hắn ăn hai thứ mùi vị khó nuốt này lại có vẻ mặt vô cùng thưởng thức, khác với thần sắc lãnh đạm khi ăn những món còn lại, cái này đúng là không bình thường.
"Trương vân Toàn, ngươi đi mời Hàn Công Công qua đây".
Trong Duyên Anh Điện, hoàng đế đang phê duyệt tấu chương, thật đúng là bận rộn giải quyết chính sự. Hàn Đạo Huy cho quan thông truyền lui ra, bước vào bên trong, "Bệ hạ, quý phi nương nương cho người đến gọi nô tài qua Thừa Gia Điện".
Hoàng đế giương mắt nhìn hắn, "Trẫm ở đây cũng không cần ngươi hầu hạ".
Hàn Đạo Huy lộ vẻ mặt khó xử, "Nếu như quý phi nương nương hỏi... Nô tài phải trả lời như thế nào".
Hoàng đế những năm này che giấu hết sức cẩn thận, duy nhất chỉ có ở trước mặt Tiết quý phi mới lộ ra sơ hở, nếu nói nàng ấy vô tâm không biết gì, Hàn Đạo Huy một chữ cũng không tin.
"Ngươi càng nói thì càng phản tác dụng".
Hàn Đạo Huy cười hắc hắc hai tiếng, bước ra ngoài, hắn biết rõ phải như thế nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-trao-cuoc-doi-minh-cho-bao-chua/4081714/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.