Hoàng đế thư hoạ cực cao, đối với cái hoạ pháp đơn giản thô sơ này cũng không đặt vào mắt, hai tay cẩn thận gấp lại như cũ...sau đó, cất vào trong tay áo. Đối với Tiết Thành còn đang buồn bã bi thương khóc lóc hoàn toàn mất hết kiên nhẫn.
"Hàn Đạo Huy, tiễn Tiết đại nhân xuất cung".
Hoàng đế lạnh lùng bỏ lại một câu, tiêu sái đi ra ngoài như một cơn gió.
"Bệ hạ, lão thần nói đều là những lời thật lòng, người làm như vậy sẽ làm rét lạnh nhân tâm..."
Bước chân của hoàng đế vẫn không ngừng lại.
"Tiết đại nhân, chúng ta đi thôi."
"Lão thần vẫn còn chuyện chưa có nói hết, bệ hạ ngài đến cùng có chuyện gì trọng yếu?"
Tiết Thành tập tễnh đứng dậy, mang theo đầy bụng nghi hoặc ra khỏi Duyên Anh Điện, hoàng đế xưa nay luôn lạnh lùng, có thể hắn đã rất khoan nhượng cho việc này, nhưng Tiết Thành cũng không nghĩ tới ngay cả nói bệ hạ cũng không chịu để ông ta nói hết lời.
"Tiếng sáo từ nơi nào tới?"
Một hồi gió đêm thổi qua, mang theo tiếng sáo kéo dài, Tiết Thành kinh ngạc không thôi, đây là thánh địa hoàng cung, làm sao có thể có tiếng sáo? "Tiếng sáo này là từ trên thuyền ở Quá Dịch trì truyền đến". Hàn Đạo Huy lơ đễnh nói.
Quá Dịch trì hơn phân nửa là ở phía sau hoàng cung, chỉ có một phần nhỏ là thuộc nội cung, thời điểm Túc Tông lẫn tiên đế còn sống vào mùa hè cũng hay mang theo phi tần đến đây tắm hồ. Mà loại chuyện như hôm nay cũng chưa bao giờ xuất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-trao-cuoc-doi-minh-cho-bao-chua/4081715/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.