Tiết Nghiên Tuệ gây ra động tĩnh thật lớn, Hàn Đạo Huy vừa nghe được tiếng vang bên trong không đúng đã sai người chuẩn bị sẵn áo bào, nghe được phân phó lập liền tự mình đưa vào, sau đó lui ra ngoài điện.
Tiết Nghiên Tuệ hết đường chối cãi, nghẹn đỏ cả mặt, chạm phải ánh mắt hài hước của hoàng đế phía trước, trên mặt càng giống như có lửa thiêu đốt, cứ ngu ngơ tại chỗ.
"Nàng còn đứng ngây ra đó làm gì?" Hoàng đế môi mỏng khẽ mở, vóc người của hắn so với Tiết Nghiên Tuệ cao hơn, cúi đầu nhìn nàng lại tạo ra một loại cảm giác bễ nghễ từ trên cao nhìn xuống.
Nghe được âm thanh hối thúc của bệ hạ, Tiết Nghiên Tuệ cắn cắn môi, nàng bỗng nhiên tâm thần khẽ động, dường như hắn đã hết giận nha. Phát hiện này làm cho nàng mừng rỡ, nàng vốn là đến để nhờ vả hắn, hết lần này tới lần khác đều thấy hắn đang trút giận lên thần tử, nàng lúc nãy còn có chút lo lắng chính mình sẽ là người kế tiếp, ban nãy còn dội cho bệ hạ một chậu nước, cũng không rõ trời đất đưa đẩy thế nào mà bệ hạ ngược lại không có nổi giận.
Xấu mặt liền cứ xấu mặt vậy, chỉ cần bệ hạ không không tức giận thì đều đáng gía.
Tiết Nghiên Tuệ nhịn xuống xấu hổ mà nhận lấy cái oan khuất này, tiếp nhận "ban thưởng" của hoàng đế.
Nàng tiến lên trước một bước, thò tay cởi đai lưng ngọc của hoàng đế, eo của bệ hạ vẫn là nhỏ như vậy, không được, về sau mỗi bữa tối nàng sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-trao-cuoc-doi-minh-cho-bao-chua/4081713/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.