Trước mặt là trang document trống rỗng, cũng giống như tâm trí m.ô.n.g lung của hắn lúc này.
Yến Linh Chiêu đã ngồi bất động trước máy tính suốt nửa tiếng, số lượng từ góc trái bên dưới vẫn bằng 0.
Không phải hắn không biết viết gì, mà là trong đầu xoay quanh hai ý tưởng hoàn toàn trái ngược nhau, hai lựa chọn ấy sẽ quyết định toàn bộ kết cục câu chuyện, tốt hay xấu.
Vì chần chừ mãi không thể quyết định nên đến bữa trưa, cả người Yến Linh Chiêu đều có vẻ thất thần.
Ngay cả Lý Tiểu Hổ cũng nhận ra tâm trạng hắn không ổn, bữa cơm hôm ấy yên ắng đến lạ thường.
Ăn xong, Yến Linh Chiêu nặng nề đứng dậy đi về phòng nghỉ. Vừa đẩy cửa bước vào, đang định khép lại thì hắn phát hiện lão Hà lặng lẽ theo sau. Động tác dừng khựng lại, Yến Linh Chiêu lễ phép hỏi:
“Hà gia gia, ông có chuyện gì sao?”
Trên gương mặt lão Hà hiện lên nụ cười hiền hòa:
“Rảnh không ngồi trò chuyện một chút chứ?”
Yến Linh Chiêu hơi giật mình, rồi gật đầu.
Hai người cùng vào phòng.
Lão Hà mở lời trước, nhẹ nhàng hỏi: Thằng bé này, ta thấy hôm nay trạng thái của ngươi không tốt. Có phải đang vướng chuyện gì phiền lòng? Yến Linh Chiêu không định nói ra, từ lâu hắn đã quen tự mình đối diện vấn đề, tự mình giải quyết khó khăn. Nhưng ngay khi những lời từ chối đã chực thốt ra, hắn lại nghĩ, có lẽ lần này mình thật sự nên thử lắng nghe ý kiến người khác.
Vì vậy, hắn bèn nói ra điều vướng mắc trong lòng.
Nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chu-nhan-quy-di/5276894/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.