Hoàng Hoa Cường sững người rồi vỗ đùi một cái:
“Chú à, chú đừng có không tin chứ! Tôi đâu phải đang bịa chuyện cười, mà thật sự là đã xảy ra y như vậy! Chú nghĩ xem, tôi ăn no rảnh rỗi chạy tới đây để nói dối làm gì? Như vậy chẳng phải là ‘báo án giả’, phạm pháp sao!”
Cảnh sát cau mày, từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá Hoàng Hoa Cường một lượt:
“Cậu nói những thứ này thật sự quá mức hoang đường, nào là thân hình khổng lồ như rắn, lại thêm mặt người quái vật, thôn làng thì lúc yên tĩnh lúc lại có động tĩnh —— thôi được rồi, tôi không rảnh nghe cậu kể chuyện ma nữa. Cậu mà không đi là tôi bắt cậu lại đấy.”
Hoàng Hoa Cường tức đến mức giậm chân:
“Ôi trời, chú cảnh sát! Tôi biết chuyện này nghe thì có vẻ hoang đường, nhưng nó thật sự đã xảy ra rõ ràng! Hay là chú cùng tôi quay về thôn một chuyến, tự mình đến xem, đến lúc đó chú sẽ biết tôi hoàn toàn không nói bừa!”
Cảnh sát mặt sầm lại, vốn muốn quát Hoàng Hoa Cường đi ra ngoài nhưng nghĩ tới thông báo gần đây từ cấp trên, lại nhịn xuống, cố gắng kiên nhẫn:
“Không phải tôi không muốn tin cậu. Tóm lại, chuyện này phải làm theo trình tự. Cậu nói rõ ràng cụ thể thời gian, địa điểm, còn bạn của cậu đâu? Cậu ta có thể làm chứng cho cậu không?”
Hoàng Hoa Cường vội vàng gật đầu:
“Có, có chứ! Bạn của tôi đang ở bên ngoài. Thời gian là đêm qua, địa điểm là thôn Long Hồ, cách chỗ này tầm mấy chục cây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chu-nhan-quy-di/5276893/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.