Quay ngược thời gian trở lại nửa giờ trước.
Yến Linh Chiêu dường như vừa chất vấn đám quỷ dị trong cơ thể, lại như đang lẩm bẩm tự nói:
“... Có phải ta vốn dĩ chẳng hề mắc bệnh?”
Đám quỷ lặng thinh không biết phải trả lời thế nào, sợ chỉ một lời vô ý sẽ chọc giận Yến Linh Chiêu, khiến một thứ tồn tại kinh khủng nào đó bị đ.á.n.h thức.
Nhưng thằng nhóc Lý Tiểu Hổ miệng nhanh hơn não lại buột miệng nói thẳng. Nó nói quá nhanh, mấy con quỷ khác chưa kịp phản ứng, muốn đưa tay bịt miệng thì cũng đã muộn. Cuối cùng, chúng chỉ còn cách đồng loạt xông vào đ.á.n.h nó một trận cho hả giận.
Đặc biệt là bà cụ Lý, bà ta ra tay tàn nhẫn nhất, hai mắt đỏ ngầu vì quá hưng phấn.
Trong cơn đau, Lý Tiểu Hổ mới chợt nhận ra mình đã lỡ lời. Nhớ lại đêm huyết nguyệt vừa qua, cái cảm giác thống khổ như linh hồn bị x.é to.ạc khiến nó hận không thể c.h.ế.t ngay lập tức để được giải thoát.
Nghĩ vậy, môi nó run rẩy, ngập ngừng hỏi:
“Chúng ta nên làm... thế nào...”
Nhưng lời còn chưa dứt, hắn đã lập tức ngậm c.h.ặ.t miệng.
Bởi vì Yến Linh Chiêu đã bắt đầu “phát tác”.
Trời đất trong nháy mắt tối sầm, mây đen phủ kín bầu trời, che khuất hoàn toàn ánh trăng. Thế nhưng qua những kẽ hở giữa tầng mây lại hiện lên một luồng ánh sáng đỏ bất tường, như minh chứng rõ ràng cho tình huống xấu nhất đã tới rồi.
Ngay khoảnh khắc đó, đám quỷ dị cảm nhận được một cơn chấn động từ sâu thẳm linh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chu-nhan-quy-di/5276895/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.