Thủ đoạn ứng đối đã tới tay, Vân Dương lập tức không do dự, nâng tay một chưởng, đập mạnh lên ót Hoắc Vân Phong.
Thứ thần dị thế này, vẫn là trực tiếp đánh ngất rồi cho dùng mới tốt. Bằng không, khó trảnh khỏi phải phí một phen miệng lưỡi.
“Phốc!”
Hoắc Vân Phong mờ mịt ngẩng đầu, nhìn Vân Dương, mặt buồn bực:
- Ngươi đánh ra làm gì?
Nhìn tay mình, Vân Dương im lặng.
Một chưởng của hắn, dù chưa dùng hết toàn lực, nhưng coi như là một đầu Đại Địa Chi Hùng cấp Thánh vương, cũng có thể đánh ngất xỉu a, gia hỏa này rõ ràng đã thụ thương sắp chết, tại sao lại có thể bình an vô sự!
Chẳng lẽ, tu vi của ta nông cạn, yếu đuối đến thế sao?!
- Khục, không có gì.
Vân Dương cười khan một tiếng, tiếp tục thuận nước trôi đi.
Hoắc Vân Phong sờ đầu, phiền muộn.
Đầu của Thánh tôn… ngươi có thể tùy tiện đánh sao?
Lão phu thực sự… im lặng tới cực điểm.
Hoắc Vân Phong đang suy nghĩ…
Phốc!
Lại một chưởng.
Lần này Vân Dương lại tăng thêm mấy phần khí lực, cơ hồ đến mức dùng tới toàn lực ứng phó, cho nên hiệu quả xa xa hơn trước.
Hoắc Vân Phong nhất thời bị một chưởng đánh dúi đầu vào trong nước, lập tức xoát một tiếng, ngẩng đầu từ trong nước nâng lên, cuồng nộ nói:
- Ngươi… muốn làm gì?!
Vân Dương khẽ nhăn nhó, nửa ngày mới lẩm bẩm:
- Ngươi… sao ngươi không ngất?
- Vì sao ta phải ngất?
- Ta dùng lực mạnh như thế… sao ngươi còn không ngất?
- Tiểu tử ngươi mới chỉ tới Thánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213309/chuong-1193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.