Trong không gian thần thức.
Vân Dương lo lắng truy hỏi Lục Lục:
- Lục Lục, thương thế như vậy có thể cứu không?
Xưa nay hắn vốn coi trọng người trọng tình trọng nghĩa, trước kia với thập điện Diêm Quân ở Thiên Huyền đại lục cũng thế, mà mấy người Thiên Tàn Thập Tú ở Huyền Hoàng giới địa lục cũng vậy. Giờ thấy Hoắc Vân Phong cũng là người không tiếc mình vì huynh đệ, không khỏi động tâm cứu giúp.
Lục Lục: “… Ấy da da…”
- Không thể?
“Ấy da da…”
Lục Lục biểu thị khó xử, so với ngày thường không gì không làm nổi, hết thảy trong lòng tay lại khác rất nhiều.
- Có cách? Nhưng rất khó?
Ánh mắt Vân Dương sáng lên.
Không sợ khó khăn, chỉ sợ không có cách, chỉ cần có cách là được!
“Ấy da da…”
Thanh âm Lục Lục càng thêm khó xử, càng lá vô lực vung vẩy, chán chường lắc đầu.
- Ngươi nói… coi như hết lòng thi cứu, vẫn không thể trị tận gốc?
“Ấy da da…”
- Ngươi có biện pháp giúp hắn sống sót? Nhưng lại không thể cam đoan hắn sống được bao lâu?
- Có thể duy trì hiện trạng? Sau này không thể động thủ, thậm chí không thể vận chuyển tu vi? Chỉ cần khẽ động Huyền khí, Kim Tướng chi khí lập tức phản phệ, toái thân mà chết?!
Ánh mắt Vân Dương đột nhiên phát lạnh.
Có thể cứu trị đương nhiên là chuyện tốt, nhưng với một người tu hành, việc vận chuyển Huyền khí cơ hồ đã thành bản năng, muốn để đại tu giả như Hoắc Vân Phong từ bỏ tu vi, thực sự so với lấy mạng hắn còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213308/chuong-1192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.