Kim Điêu vương cười sâm nhiên:
- Những thứ này, không phải là thứ mà người nhất định phải chết như các ngươi nên quan tâm. Chuyện các ngươi cần suy tính, chính là đường tới Minh phủ… phải đi thế nào!
Vân Dương cười ha ha một tiếng:
- Ngươi muốn giết ta? Ngươi dám giết ta? Ngươi có thể giết ta?!
Kim Điêu vương nghe Vân Dương hỏi liền ba câu, lập tức đưa ánh mắt trêu tức nhìn Vân Dương:
- Ta không nên giết ngươi sao? Ta không dám giết ngươi sao? Ngươi cho rằng ta sẽ cho ngươi thời gian thi triển trận pháp? Không ngại nói cho ngươi biết, coi như ngươi thi triển trận pháp, bản vương một mực duy trì công kích, xem ngươi chống được bao lâu!
Vân Dương cười nhạt một tiếng, bàn tay mở ra, một câu tiêu ngọc tử sắc xuất hiện.
Tiêu ngọc toàn thân trơn bóng, ưu nhã trôi chảy không nói nên lời.
Phần đuôi còn có một mặt ngọc, trên mặt ngọc có khắc đình đài lầu các, dao động trên không trung, lộ ra khí tức to lớn hùng vĩ.
Vân Dương lộ Tử Ngọc tiêu, lại đột nhiên thở dài, thế cục trước mắt, thực sự đã tồi tệ đến mức nhất định.
Bản thân hắn chỉ có thể sử dụng thủ đoạn bảo mệnh cuối cùng này mới có thể ứng phó thế cục trước mắt… tế ra Cửu Tôn phủ, sau đó hắn cùng Hoắc Vân Phong trốn vào trong, như vậy mới có thể đảm bảo an toàn. Trừ đó ra, không còn cách nào khác để ứng phó với tình thế nguy hiểm trước mắt này.
Phương pháp này, vốn hắn tuyệt không muốn vận dụng.
Bởi, đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213310/chuong-1194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.