- Cái này, ta cần thương lượng với người trong môn phái một chút.
Liễu Trường Phong đắng chát nói.
- Được.
Liễu Thừa Phong đi xuống.
Vân Dương vẫn đứng nguyên tại chỗ.
- Vân chưởng môn, tuổi của ngươi có vẻ như không lớn lắm?
Hoắc Vân Phong nói.
- Ừm? Vân mỗ năm nay chỉ hai mươi tuổi.
Vân Dương gật gật đầu:
- Trưởng thành.
Trưởng thành, ngươi chỗ nào trưởng thành...
Hoắc Vân Phong bị đáp án nhận được làm giật mình, mặc dù lấy nhãn lực lịch duyệt của hắn, sớm đã nhìn ra tuổi Vân Dương không lớn lắm, nhưng cho dù thế nào cũng không nghĩ tới lại nhỏ như vậy, gần như có thể nói là thiếu niên.
Hai mươi tuổi!
Thánh Giả hai mươi tuổi!
Đây chính là tiết tấu có thể hù chết người đấy.
Tuổi như vậy, tu vi như vậy, cho dù đặt trong Thánh Tâm điện... Có vẻ cũng không nhiều.
Vừa rồi còn cho rằng Vân chưởng môn chính là lão yêu quái phản lão hoàn đồng giả bộ nai tơ, nhưng không có nghĩ đến lại còn trẻ như vậy!
- Vân chưởng môn, kỳ tài ngút trời a!
Hoắc Vân Phong nói câu này là chân tình thật ý.
Bên cạnh, Đinh Bất Khả nói:
- Đại ca, nếu không chúng ta lại đánh cược một lần? Hai ta đều nghe ngươi, đặt cược Cửu Tôn phủ.
- Ha ha...
Hoắc Vân Phong ngoài cười nhưng lòng không cười:
- Hai ngươi định ép ta vào chỗ chết mới chịu sao?
Các ngươi mẹ nó coi lão tử là kẻ ngốc sao!
Bên kia, Huyễn Kiếm môn có đánh hay không còn chưa biết, nói không chừng sẽ trực tiếp nhận thua. các
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213224/chuong-1108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.