Đối với kết quả trận chiến này, hai người đồng quy vu tận, tương xứng, nhưng Dương Bình lại chết trước, mà Thiết Kình Thương lại đứng dậy một lần sau cùng, nói ra câu sau cùng, tuyên bố thắng lợi của mình. Cho dù Thiết Kình Thương chết rồi, nhưng vẫn xem như Thiết Kình Thương thắng!
Điểm này, không thể nghi ngờ, không người nào có thể chất vấn!
Ánh mắt tất cả mọi người Thiên Sơn môn từ trên xuống dưới đều tuyệt vọng, sắc mặt tái nhợt.
Thiên Sơn môn cứ như vậy bị đánh rơi xuống một vị trí?
Chuyện này... Ba trận chiến ba bại, ngay cả tấm màn che cuối cùng cũng không còn.
Một canh giờ trước, chúng ta vẫn ở vị trí thứ tám.
Hiện tại, chúng ta là thứ chín, xếp cuối cùng trong Thiên Vận Kỳ hạ phẩm.
Đỗ Dương Phàm che ngực, cảm thấy ngực đau đớn lợi hại, đau đến không muốn sống, đau nhức không thể nói thành lời.
Nhưng sắc mặt đám người Thiên Sơn môn dù khó coi nhưng vẫn không phải khó coi nhất, bởi vì người sắc mặt khó coi nhất hiện tại chính là người đứng ra.
- Cuộc chiến thứ ba... Cửu... Cửu Tôn phủ... Thắng!
Giọng nói của Hoắc Vân Phong mang theo chán nản thoái chí.
Hắn hiện tại cảm giác đau lòng như vạn tiễn xuyên tâm!
Tâm ta, nát!
Thua trận này, thua ba trăm sáu mươi khối linh ngọc cực phẩm!
Ba trăm sáu mươi khối đấy!
Tăng thêm thua một trăm hai mươi khối lần trước!
Tổng cộng bốn trăm tám mươi khối... linh ngọc cực phẩm!
Ta không sống được, sống không được...
Rõ ràng là chiến đấu nắm chắc thắng lợi trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213223/chuong-1107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.