- Sư phụ…
Sau lần so tài này, Vân Tú Tâm hai trận bại cả hai, trực tiếp tìm tới phòng Vân Dương, vành mắt Hồng Hồng, kéo tay áo Vân Dương:
- Ta làm cho sư phụ mất thể diện… có lỗi với ô ô ô…
Vân Dương nhìn tiểu nha đầu cúi đầu, hai bím tóc phóng lên tận trời, một hồi không biết nên khóc hay nên cười:
- Có có thể thu được kết quả này đã khiến vi sư rất hài lòng. Đừng có tự tạo áp lực quá lớn, ngươi tận tâm là được rồi, không cần quá miễn cưỡng.
Tiểu nha đầu mới có mười hai tuổi, có thể có thành tựu như vậy, Vân Dương đã rất thỏa mãn.
Nhưng tiểu nha đầu hiển nhiên còn tương đối không hài lòng, vây quanh sau lưng Vân Dương:
- Sư tôn, ta thấy hôm nay người đã ngồi cả ngày, nhất định là rất mệt mỏi… tú nhi bóp vai cho người…
Chịu khó bóp bóp, vừa bóp vừa nịnh Vân Dương.
Trên trán như khắc bốc chữ “Ta có ý đồ”.
Vân Dương hừ một tiếng:
- Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo, có chuyện gì nói thẳng.
Vân Tú Tâm vẫn nắm bóp bóp vai cho Vân Dương, nịnh nọt nói:
- Sư phụ tuệ nhãn như đuốc, liếc mắt liền biết đệ tử có ý khác, hắc hắc… trận chiến hôm nay, đệ tử cảm thấy có lẽ lần tới còn nắm chắc trùng kích vị trí thủ tịch… nhưng Tôn sư huynh cùng Bạch sư huynh trở về, nhất định hai vị sư thúc sẽ thiên vị bọn hắn…
Vân Dương liếc mắt, nói:
- Ừm? Vậy ý của ngươi là?
Vân Tú Tâm cười hì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213183/chuong-1067.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.