Thế nhưng miệng nhỏ của Vân Tú Tâm vẫn không ngừng mấp máy, ngôn từ càng thêm sắc bén lần lượt phun ra…
- Đừng tưởng mặt mũi của các ngươi chỉ là của các ngươi, các ngươi là môn nhân chủ phong, các ngươi mất mặt chính là chủ phong mất mặt, chủ phong mất mặt, cũng là sư tôn hổ thẹn, chúng đệ tử chúng ta cũng cùng hổ thẹn, như vậy, hậu quả thế nào các ngươi tự rõ!
- Sư tôn không nói các ngươi, đó là do sư tôn dễ tính, là người hiền hòa, nhưng tất cả mọi người sẽ không tha cho ngươi!
- Chúng ta đều là cô hồn dã quỷ không nhà không cửa, là sư phụ đưa chúng ta về đây, cho chúng ta một ngôi nhà, chúng ta là người một nhà, nên vì cái nhà này mà đồng tâm chung sức, cùng nhau tiến về phía trước, nếu các ngươi khiến cái nhà này bị mất mặt! Tự nghĩ xem, bản thân sống có nghĩa gì không!
Sau khi nghe nha đầu này nói, đám ngươi Sử Vô Trần cùng đổ mồ hôi lạnh.
Lập tức, mấy người nhạy cảm như Nhậm Khinh Cuồng, Lan Nhược Quân đều có chút nhíu mày, như có điều suy nghĩ.
Chỉ cần hơi cẩn thận nghĩ một chút, liền có thể thấy trong từng lời tiểu nha đầu chất đầy “Cảm giác vinh dự” “Cảm giác tập thể” đối với chủ phong.
Cơ hồ xuất phát từ tận nội tâm, hoàn toàn biến thành hành động giữ gìn.
Loại tín niệm này, thể hiện không chỉ ở bản thân tự mạnh lên, mà còn ở chỗ giữ gìn cái gia đình, cái tập thể, thời thời khắc khắc giữ gìn hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213184/chuong-1068.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.