Sắc mặt Lãng Phiên Thiên đã sớm chuyển thành trắng bệch, mồ hôi lấm tấm không ngừng chảy ra, hô hấp cũng có chút bất ổn, trạng thái như vậy, vốn không nên xuất hiện trên người một cao giai tu giả như hắn.
Những lời như vậy, chỉ hắn mới có thể nói, lấy thân phận phó minh chủ, cùng thân phận huynh đệ kết bái, cả hai hợp nhất mới nói ra được.
Nếu những người khác nói… chỉ sợ thực sự sẽ dẫn tới tai hoạt ngập đầu!
Có điều, có thể nói ra hết những lời trong lòng, Lãng Phiên Thiên lập tức cảm thấy nhẹ nhàng hơn không ít.
Mấy năm nay, thực lực thương minh ngày càng tăng, uy thế của Lão đại cũng ngày càng nặng, dù là không giận tự uy cũng không thể hình dung một phần vạn của lão.
Nội bộ thương minh, càng đã có một số phần tử cấp tiến muốn rục rịch, tiếp tục để như thế, đối với thương minh, tuyệt không phải chuyện tốt, tất cả đều có thể biến thành họa ngầm dẫn phát tai họa ngập đầu.
Lấy biến cố trước mắt làm dẫn chứng: Trước kia, khi gặp được thế lực như Cửu Tôn phủ, điểm đầu tiên mà thương minh nghĩ tới, nên phải là dùng chân thành tới hợp tác, tốt nhất có thể tạo quan hệ khăng khít giữa hai bên. Nhưng hiện tại, khi song phương còn đang hợp tác, Lão đại đã lại nghĩ đến… uy hiếp.
Việc này tuyệt đối không phải chuyện tốt!
Lại một hồi lâu sau.
Tiêu Giang Hồ rốt cục ngẩng đầu thoát khỏi suy tư, ngửa mặt nhìn trời, thản nhiên nói:
- Phiên Thiên, đa tja ngươi. Ngươi ta kết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213138/chuong-1022.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.