Tiêu Giang Hồ cười ha ha:
- Ý ngươi là… vị Vân phủ chủ này chỉ ra thân phận của ta, chính là nhắc nhở ra hiệu cho chúng ta?
- Đúng vậy, nếu hắn nhìn ra mà không nói, chúng ta mới phải hoài nghi hắn có dụng ý khác.
Lãng Phiên Thiên thẳng thắn nói:
- Mà hắn nhìn ra, lại trực tiếp nói ra, chính là muốn tỏ rõ thái độ cho chúng ta. Kẻ này xưa nay luôn ổn trọng, không kiêu không ti, cử chỉ chuẩn mực, không trương dương khoe khoang.
Tiêu Giang Hồ trầm ngâm nói:
- Không sai.
Lãng Phiên Thiên nói:
- Về phần thái độ vừa rồi của hắn, trong mắt ta, cũng thuận lý thành chương không có gì đáng trách… mấy lần hợp tác của chúng ta, giao dịch đủ to, nhìn từ mặt ngoài, Vân Dương chiếm đủ tiện nghi, nhưng mà thực tế, lợi ích mà hắn lấy được, tám thành phải giao cho Linh Chi Mộ Địa, mới có thể thu được bảo vật có giá trị cao nhất. Ngược lại, Thiên Hạ thương minh chúng ta, mới là bên được lợi, dễ dàng thu được bảo vật chất lượng cao.
Lãng Phiên Thiên tổng kết lại:
- Cho nên, bản tọa cho rằng hình thức hợp tác như vậy, đối với chúng ta mà nói, trăm lợi mà không một hại. Hoàn toàn có thể tiến hành lâu dài, mà muốn tiến hành lâu dài, điều kiện tiên quyết chính là tạo được quan hệ với Vân Dương, tuyệt đối không thể bởi vì thua thiệt nhất thời mà khiến Vân Dương phản cảm, như lần này vậy, liên tục giao dịch như thế, chính là chuyện Vân Dương kiêng kỵ nhất, tiếp đó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213137/chuong-1021.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.