Bóng người trên không trung trợn mắt hốc mồm.
- Không phải chứ?! Theo lệ thường mà tính, cùng lắm là bồi thường cho người mới phi thăng một chút linh khí, thường thường… phi thăng giả có thể khiến cây cối ba bốn trượng xung quanh hơi uể oải chút là thôi, thế mà hôm nay, trực tiếp hút khô một ngàn năm trăm dặm sơn lâm? Chuyện này… chuyện quái gì xảy ra vậy chứ? Chẳng lẽ người này tu luyện Tà Đạo pháp môn, chuyên môn thôn phệ sinh linh sinh tức?!
- Mà dù thế thì sao, có quan hệ gì với ta cơ chứ? Vẫn là tranh thủ rời đi mới là đúng đắn.
- Còn phải tìm hiểu xem lai lịch của người này là gì nữa. Chẹp chẹp, loại người này, nhất định gặp phiền phức lớn…
Bóng người trên không trung xoát cái liền biến mất.
Giờ phút này, trong không gian thần thức của Vân Dương, Lục Lục duỗi lưng một cái, phiến là càng thêm xanh biếc khỏe mạnh, sau đó lại tiếp tục ngủ say.
…
- Có chuyện gì xảy ra vậy?
Trong đầu hắn vẫn như một đoàn sương mù, không thể hiểu nổi chuyện xung quanh:
- Ta đường đường chính chính dùng con đường phi thăng tới Huyền Hoàng giới, sao lại trực tiếp ném ta tới đây? Chẳng lẽ không cần làm thủ tục nhập tịch? Chẳng lẽ không có người tiếp dẫn, an bài chuyện tiếp theo? Chẳng lẽ…
Trong lúc nhất thời, vô số nghi vấn hiện lên trong lòng hắn, tất cả đên nan giải.
Mãi cho đến nửa ngày sau, bụi bặm lắng xuống gần hết, Vân Dương mới ý thức được một điều: Bản thân thực sự bị ném
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213006/chuong-890.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.