Vân Dương chỉ cảm thấy toàn thân bồng bềnh không trọng lượng, thần thức hoảng hốt, không biết bản thân đang ở nơi nào.
Nhưng, bốn phía lại có một âm thanh trang nghiêm túc mục không ngừng vang lên.
- Thiên Địa Huyền Hoàng, Vũ Trụ Hồng Hoang, phàm tục hạ giới, nhập môn hạ ta. Đạo khả đạo, quốc có quốc pháp, thiên có thiên quy, đạo hữu đạo đồ, làm gì cũng có luật lệ. Thiên địa bất nhân, chúng sinh vô lượng. Cầm niệm nhất tâm, phạm tất gặp quả. Giang hồ thiên hạ, cường giả vi vương. Giới dâm tặc sắc, kẻ phạm tất thương. Hành đạo bố võ, thương thiên hữu đền. Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo. Quân chủ ở trên, mạc tư mạc lượng…
Một đoạn văn, lặp đi lặp lại bảy tám chục lần!
Tới về sau, Vân Dương thậm chí còn cảm thấy bản thân có thể đọc ngược trôi chảy…
Một thanh âm uy nghiêm bất ngờ xông tới:
- Thân nhập Huyền Hoàng, mặc quân phi tường. Thiên quy tại tâm, quyết không được chống. Kẻ phạm, tất chết! Chớ trách không báo trước!
Lập tức, Vân Dương cảm thấy thân thể như bị vật nặng ngàn cân ép xuống.
Nơi này không biết đang ở đâu, cứ vậy mà ngã xuống, bị thương là ít, sẽ không cứ vậy mà ngã chết chứ?!
Vân Dương cố gắng thử đề tụ Huyền khí, khinh thân giảm tốc độ, thế nhưng chỉ tốn công vô ích, Huyền khí trong cơ thể vốn như tay chân, giờ phút này lại hoàn toàn bị phong bế, không thể điều động nổi một tơ một hào.
Thậm chí ngay cả Lục Lục, cũng mất đi liên hệ, tựa như đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213005/chuong-889.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.