Bốn khối thần cốt óng ánh như ngọc, bị Vân Dương vứt như vứt giày cũ, vẫn lóe sáng rạng rỡ.
Bốn khối thần cốt vừa rời tay Vân Dương, đã tự ánh lên phong thái chói lọi, băng sương tuyết khí quang quẩn lấy kiếm khí bén nhọn, khí tức bốn khối thần cốt hợp dòng, bay thẳng cửu tiêu, mỹ lệ không gì sánh được.
Một khối xương ống chân, một khối xương cổ, một khối cột sống, một khối sương sườn.
Chính là thần cốt mà tứ đại Tôn giả Băng Sương Kiếm Tuyết để lại ngày đó, không chút mảy may sai lầm!
Vân Dương ném thần cốt, cười lạnh một tiếng, quay người mà đi:
- Sớm ngày mai, ta chờ ngươi ở cửa vào Cửu Tôn miếu! Đến lúc đó, nhất quyết tử chiến, người thắng không thẹn, kẻ thua không hối! Đã như đến hôm nay, chỉ thế mà thôi!
Nói xong, Vân Dương kéo tay Kế Linh Tê, cười lạnh quay người rời đi, không chút quay đầu.
Niên tiên sinh có lòng muốn nói, lại cũng không nói ra miệng, kinh ngạc nhìn bốn khối thần cốt trên đất, giật mình xuất thần.
Hắn cả đời làm bạn với thần cốt, nào có thể không nhìn ra khí tượng bốn khối kia?
Bốn khối thần cốt bị Vân Dương vứt bỏ như giày cũ này, mỗi một khối đều được ôn dưỡng vô cùng tốt. Nhất là khí tức trên từng khối đều lộ ra vô cùng nồng đậm, thậm chí so với thần cốt trên người đám Thần sứ của Tứ Quý lâu hiện nay, đều hoàn mỹ hơn nhiều.
Bốn khối thần cốt, nằm trên đất lóe lên hào quang óng ánh, khiến người nhìn thấy mà say mê.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212982/chuong-866.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.