Tùy hứng đắc tội người
Ánh mắt Vân Dương chớp động:
- Nếu Thái tử điện hạ đã có nhã hứng như thế, tại hạ tự nhiên cung kính cho bằng tuân mệnh. Bất quá, lần này nên để tiểu đệ làm chủ mới là hợp lý, đến, chúng ta đi Thanh Vân phường một chuyến, ta tương đối quen với bên kia.
Hàn Vô Phi quát lạnh nói:
- Lớn mật! Thái tử điện hạ là thân phận như thế nào, sao có thể cùng ngươi đến cái chỗ không sạch sẽ, đầy rẫy thanh sắc khuyển mã thấp hèn kia?
Lấy thân phận của Thái tử điện hạ, nếu thực đi Thanh Vân phường, ngày mai nhất định bị Ngự sử vạch tội.
Thanh Vân phường dù có thanh bạch chừng nào, chính thống chừng nào, nhưng đối ngoại mà nói, thanh lâu, chính là thanh lâu.
Sẽ không bởi vì ngươi không bán xác thịt mà không phải bán mình!
Nhưng, câu nói của Hàn Vô Phi, quả thực quá khó nghe.
Vân Dương nghe vậy lạnh lùng cười nói:
- Nếu Thái tử điện hạ không muốn đi, hoặc là không thể đi, nói thẳng một tiếng là được. Cần gì phải xỉ nhục người ta như vậy? Ta mời Thái tử uống rượu, ta dùng tiền ta làm chủ, tất cả đều là thành ý của ta, làm sao, ta thành tâm mời khách cũng không được sao?
Lông mày Thái tử điện hạ nhíu lại.
Một người bên cạnh hắn cúng nhanh chóng xuất mã, mỉm cười cung kính nói:
- Như vậy, Vân công tử có chỗ không biết, lấy thân phận của Thái tử điện hạ, nếu đi Thanh Vân phường, khó tránh khỏi có chỗ tổn hại danh dự... Vân công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212268/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.