Thái tử cản đường
Sắc mặt chúng nữ cùng trở nên tái nhợt.
Thể thể mềm mại của Kế Linh Tê lung lay một cái, nhưng vẫn không quên đưa tay đỡ Nguyệt Như Lan:
- Lan tỷ!
Ánh mắt Nguyệt Như Lan xám tro như người chết.
Nàng lẩm bẩm nói:
- Kế Lăng Phong, đến cùng ngươi... Ở đâu?!
Nguyệt Như Lan vừa nói xong mấy câu, đột nhiên ho khan một tiếng, một ngụm máu đỏ tươi kiều diễm phun ra từ môi đỏ, nàng cứ vậy mà hôn mê bất tỉnh. Thời gian tìm kiếm lâu như thế, Nguyệt Như Lan sớm đã hao tổn tâm lực quá độ.
Sở dĩ nàng còn có thể kiên trì mà chưa sụp đổ, cũng chỉ bởi, trong lòng còn có một hy vọng mong manh.
Nhưng, từng tin mang đến hy vọng cho nàng, sau khi xác thực đều là giả, từng cái hy vọng vỡ nát như bọt biển, dấu chân của Nguyệt Như Lan đã sớm đạp nát nửa cái đại lục, nhưng từ đầu tới cuối vẫn chưa từng có thu hoạch đáng kể.
Lần hy vọng vỡ nát này, tựa như cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà, rốt cục khiến nàng không thể chống đỡ nổi.
Vành mắt Kế Linh Tê đỏ lên, ca ca, đến cùng ngươi ở đâu?
Vì sao tìm khắp thế giới, nhưng cũng không tìm thấy ngươi?
- Bây giờ, chúng ta phải làm gì?
Ngọc Hương Nhi run giọng hỏi.
Thân thể mềm mại của Kế Linh Tê đột nhiên cứng ngắc, cơ thể như mất tất cả sinh lực.
Trong lúc này, nàng đột nhiên cảm thấy mình thật mềm yếu.
Từ khi ca ca mất tích, thời gian này Như Lan tỷ luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212267/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.