Bảo Đao có linh
Có một số việc, người trong cuộc là người phản ứng chậm nhất, giống như Kế Linh Tê lúc này vậy, nàng vẫn chưa hề phát hiện bản thân mình có gì khác với trước kia.
Ngọc Hương Nhi tiến lên, nắm lấy cánh tay của Kế Linh Tê, trực tiếp sắn tay áo Kế Linh Tê lên, sau đó cũng sắn tay áo bản thân lên, để hai tay so chung một chỗ, đột nhiên kêu lên đau đớn như không muốn sống:
- Các ngươi xem, các ngươi xem, các ngươi xem... Nha đầu này chắc chắn có biện pháp dưỡng da tốt, các ngươi xem, cánh tay non mềm này a, sao có thể non mềm như vậy chứ...
Mấy tỷ muội nghe Ngọc Hương Nhi kêu lên, nhất thời đều bu lại, mắt to mắt nhỏ nhìn nhìn, lập tức tiếng kinh hô vang lên thành từng mảng:
- Đúng a, cánh tay này, trong trắng lộ hồng... Cái này... Thực sự quá mềm a!
Kỳ thực, không chỉ Ngọc Hương Nhi, chỉ cần là nữ nhân, đều không thể kháng cự đối với dụ hoặc của dung mạo hoàn mỹ, da thịt như tuyết, băng cơ ngọc cốt. Tuyệt đối không thể kháng cự!
- Trước kia ta còn tắm chung với Linh Tê a...
Ngọc Hương Nhi ai oán nói:
- Ngực nàng không lớn bằng ta, da nàng cũng không trắng bằng ta... Hiện tại, ngực cũng lớn hơn ta, da cũng trắng hơn ta a... Còn nữa, vóc dáng nàng cũng cao hơn ta... Đây không phải là nghiền ép mọi mặt ta a... Trời ạ, ta không muốn sống nữa...
Mấy người khác cũng đều bắn kỳ quang mà nhìn Kế Linh Tê, nhao nhao vây quanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212266/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.