Trác Thụ Thanh cảm thấy có thể là mình vẫn chưa tỉnh ngủ.
Từ lúc bị Trần Linh đấm một cú làm gãy nửa hàm răng ở vòng ngoài, gương mặt bình tĩnh lạnh nhạt kia đã trở thành cơn ác mộng ám ảnh hắn mỗi đêm. Không nói đến chuyện đau răng khiến hắn ngủ không yên, mà chỉ cần chợp mắt là trong đầu lại hiện lên cảnh Trần Linh tung ra cú đấm mang tên "Chính Nghĩa Thiết Quyền" hôm đó...
Dưới sự dày vò của những cơn ác mộng lặp đi lặp lại, trong tiềm thức của hắn, gương mặt Trần Linh đã dần dần trở thành biểu tượng của nỗi sợ, thậm chí có thể nói là ác ma.
Tối qua phải khó khăn lắm hắn mới ngủ ngon được một chút, kết quả hôm nay vừa ngồi xuống chỗ làm đã thấy khuôn mặt "ác mộng" kia bước thẳng tới trước mặt mình, mức độ kinh hoàng chẳng kém gì giữa ban ngày gặp quỷ!
"Cậu quen cậu ấy à?" Phùng Mạn ngạc nhiên liếc nhìn Trần Linh.
"Gặp một lần, không quen." Trần Linh nhún vai, "Bàn làm việc của tôi ở đâu?"
"Bàn kia là của cậu, nếu không có nhiệm vụ ra ngoài thì cứ ở đó viết bài."
Nói xong, cô dừng lại một chút rồi bổ sung thêm:
"Nhưng mà, cậu đã định đi theo Văn Sĩ Lâm chạy khắp nơi, chắc cũng không có nhiều thời gian mà ngồi yên... Tới lúc đó cứ xem tình hình."
Chỗ cô chỉ, chính là chiếc bàn trống sát vách bên cạnh Trác Thụ Thanh.
Trần Linh liếc sang nhìn Trác Thụ Thanh, nhếch miệng cười như có như không:
"Được rồi, tôi hiểu rồi."
"Đồ của cậu tôi để sẵn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300816/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.