“Oa.”
Trần Linh giả vờ kinh ngạc, phối hợp hỏi: “Ai làm vậy? Sao lại làm ra chuyện như thế?”
Văn Sĩ Lâm trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi đáp:
“Có khả năng lớn là người nhà của nạn nhân. Trước đây tôi từng gặp tình huống tương tự, con cái trong nhà gặp nạn, cha mẹ vì sợ thế lực phía sau nên không dám công khai, chỉ có thể dùng cách này để cầu cứu tôi, hy vọng tôi có thể cho họ một lời công bằng… Cũng có thể là có ai đó phát hiện xác chết, nhưng không muốn dính dáng đến vụ việc.”
“Thì ra là vậy.” Trần Linh gật gù.
Cậu vốn còn định nghĩ cớ để chối bỏ liên quan đến thi thể, nhưng bây giờ xem ra là lo hơi thừa rồi.
“Tôi mới xem qua sơ sơ, tình trạng thi thể rất giống với mô tả của cậu trước đó, rất có thể có liên quan đến giao dịch nội tạng.” Văn Sĩ Lâm nghiêm túc nói.
Sắc mặt Trần Linh lập tức trở nên nặng nề:
“Ý anh là, đám người đó đã ra tay ngay trong Thành Cực Quang?”
“Xác suất rất cao.”
“Thi thể đó có quá nhiều điểm nghi vấn, cần phải kiểm tra một cách hệ thống… Tôi sẽ đi tìm một người bạn, anh ta là chuyên gia pháp y.” Văn Sĩ Lâm liếc nhìn đồng hồ rồi nói tiếp,
“Cậu trước hết mang thẻ phóng viên đến tòa soạn nhận một số thứ, tôi xử lý xong việc sẽ đến tìm cậu.”
Văn Sĩ Lâm tỏ ra rất vội vàng, chỉ nói mấy câu liền quay người rời đi.
Trần Linh nhìn bóng lưng anh mà thầm nghĩ trong lòng một câu: chuyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300815/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.