“Cái chăn?”
Trần Linh tối qua cũng đã kiểm tra kỹ tấm chăn đó, nhưng không phát hiện gì đặc biệt. Trên đó cũng không có ghi tên bệnh viện nào. Đã dám dùng chăn quấn thi thể đem đi thiêu, đương nhiên phía trên sẽ không để lộ đầu mối gì, cậu nghĩ vậy.
“Trong thành Cực Quang có tổng cộng bốn bệnh viện: hai công lập, hai tư nhân. Vì nguồn cung ứng khác nhau nên tấm chăn của mỗi nơi có một vài khác biệt rất nhỏ về đường may.”
Văn Sĩ Lâm vừa nói vừa lấy từ trong ngực ra vài mảnh vải vụn, ngồi xổm xuống đất, lần lượt trải ra trước mặt.
“Sáng nay sau khi chuyển thi thể đi, tôi lập tức đến cả bốn bệnh viện thu thập mẫu vải chăn của họ. Hai mảnh bên trái là của bệnh viện công, hai mảnh bên phải là của bệnh viện tư. Cậu nhìn kỹ xem.”
Anh đưa Trần Linh một chiếc kính lúp.
Trần Linh nhận lấy, híp mắt quan sát kỹ từng mảnh vải. Trong mắt cậu hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Quả nhiên là vậy…”
“Phía bệnh viện tư có nhà cung ứng là xưởng dệt dưới trướng Thương hội Quần Tinh, chiếm đến bảy phần thị trường chăn ga trong thành. Dây chuyền sản xuất lớn, kỹ thuật cũng tinh vi. Còn bệnh viện công thì kỹ thuật lạc hậu hơn một chút. Dù vậy, nếu không nhìn kỹ thì rất khó phân biệt.”
“Vậy làm sao anh xác định được là bệnh viện Sương Diệp trong hai bệnh viện tư?”
Văn Sĩ Lâm không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ xoay mảnh vải cuối cùng lại. Tại góc khuất của miếng vải này, in mờ dòng chữ tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300817/chuong-195.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.