Chu Cẩn quả nhiên là lương tâm cuối cùng của Vũ Đức Ti, hắn nhường phòng ngủ cho ta, còn mình ra phòng khách nghỉ ngơi, bận rộn nhiều ngày như vậy, ta cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc ngon lành, giấc này ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao, lúc tỉnh lại đầu óc vẫn còn mơ màng.
Ta cảm thấy mình hình như quên mất chuyện gì đó. Hơn nữa còn là chuyện khá quan trọng!
Sờ tay lên bụng, ta cuối cùng cũng nhớ ra, mặc y phục, đeo mặt nạ, vội vàng chạy đến Thái y viện, Giang Trạch Hi đang ngồi xổm ở cửa viện ăn mì, thấy ta đến liền nhét một tép tỏi vào miệng.
"Đại nhân, ngài đến rồi ~"
"Sáng sớm đã ăn tỏi, ngươi không sợ đắc tội với vị quý nhân nào đó, bị phạt đánh trượng sao."
Ta ghét bỏ lùi lại hai bước, Giang Trạch Hi húp sùm sụp hết bát mì, đứng dậy ợ một cái, "Hôm nay ta ở hậu viện chuẩn bị thuốc, đại nhân đến đây có việc gì?"
"Cho ta một thang thuốc tránh thai."
Chiếc bát trong tay Giang Trạch Hi rơi xuống, ta dùng vỏ đao hất lên, hắn vội vàng bắt lấy.
"Đại nhân, ngài không thể đánh không được phụ thân đứa bé liền ra tay với đứa bé a!"
Sao người này lại cho rằng ta muốn cho phi tần của Sở Ký Thịnh uống? Bọn họ mang thai cũng không phải con ta, liên quan gì đến ta a!
Ta dùng ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-ga-cho-cong-tu-ta-khong-thich/3735943/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.