Đường Ân nhìn thấy cảnh tượng này, khóe mắt như sáp nứt ra.
“Cô làm gì vậy hả?” Đường Ân đứng dậy.
“Anh nói xem tôi đang làm gì? Tôi đang quản lý dạy dỗ bọn trẻ, chẳng lẽ anh không nhìn thấy sao?” Chử Ngọc quát to trở lại không khoan nhượng chút nào.
“Có kiểu quản lý dạy dỗ trẻ con nhứ cô sao? Đập lên đầu cô bé?” Đường Ân nổi giận.
“Tôi quản lý đạy dỗ trẻ con thế nào, đó là chuyện của tôi, nhưng anh đang làm gì vậy hả? Tôi nghi ngờ anh bắt cóc trẻ con, tôi có quyền bắt anh cút đi ngay bây giờ cho tôi!”
Ngón tay Chử Ngọc chỉ ra ngoài nhà trẻ.
Sắc mặt Đường Ân cực kỳ lạnh lùng, bế Sầm Hạ lên, đang định nói chuyện, nhưng lại cảm giác được trên mặt Sầm Hạ lộ ra vẻ đau đớn.
“Anh làm gì thế hả? Để đứa trẻ xuống!” Sầm Hạ hét to một tiếng.
Đường Ân không để ý đến Chử Ngọc, mà chỉ kéo quần áo Sầm Hạ ra, nhìn thấy bên trong có một mảng xanh tím, còn có mấy vết roi đánh, trong lòng lập tức nặng nề.
“Tôi bảo anh để đứa trẻ xuống, anh có nghe thấy không hả?” Chử Ngọc bước lên kéo cổ tay Đường Ân.
Đường Ân hất tay ra, tát Chử Ngọc một cái Bốp một tiếng, đánh cho Chử Ngọc bay thẳng ra ngoài.
Chử Ngọc lập tức mơ hồ, khi ngã xuống đất mới cảm giác được Đường Ân thế mà lại đánh cô ta, hơn nữa còn đánh mạnh đến như vậy?
“Anh… Anh dám đánh tôi sao?” Chử Ngọc ngã xuống đất, thân thể hơi hơi run rẩy.
“Tôi đánh cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1704000/chuong-201.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.