Sắc mặt Đường Ân cực kỳ u ám, có điều đứng trước mặt nhiều đứa trẻ như vậy, anh cũng không muốn nổi giận: *Đây quả thật là sơ sót của chúng tôi, chúng tôi đến đây để đón người, đón xong sẽ lập tức rời khỏi đây!”
“Đón người sao? Anh đón ai? Những đứa trẻ trong viện này, đứa nào là của anh?” Chử Ngọc khoanh tay, vẻ mặt Kho nhìn Đường Ân: “Tôi thấy đác anI g bắt ¿ cóc tfẻ con thì có? Ở đây làm bộ làm tịch, hếu còn không chịu đi, chúng tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”
Vừa dứt lời, không ít những đứa trẻ xung quanh cũng hoảng sợ đến mức nhanh chóng rời đi, Sầm Hạ bé bỏng cũng trở nên căng thẳng, liên tục lui về đằng sau.
*Thật xin lỗi, chúng tôi không phải bắt cóc trẻ con đâu…”
Kỷ Du Du vội vàng giải thích, gương mặt nhỏ hơi đỏ lên.
“Không phải bắt cóc trẻ con, vậy các người đang làm gì?
Các người không biết là những thứ mang đến đều phải trải qua kiểm tra đo lường của nhà trẻ, mới có thể chia cho bọn trẻ sao?” Chứ Ngọc hung dữ trợn mắt nhìn Kỷ Du Du.
“Ngại quá, chúng tôi thật sự không biết quy định này.
Thế này đi, trước tiên các cô kiểm tra hoa quả một chút, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì, chúng tôi đợi ở đây, tôi còn muốn gặp viện trưởng một lát… Đường Ân kiềm chế lửa giận, ăn nói nhã nhặn.
*Vậy còn tạm được… Chử Ngọc cầm hoa quả lên, mắt lạnh lướt qua Đường Ân và Kỷ Du Du: “Đứng ở đây đợi đi!
Có điều tôi phải nói cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703999/chuong-200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.