Một đám người bước lên mới nhìn thấy dáng vẻ Đường Ân.
Đường Ân nhìn đám người này, lửa giận trong đáy lòng không ngừng bùng lên, Bùi Hạc cũng coi như là một người có thực lực, tại sao dưới tay lại có đám người này? Nào có giống bảo vệ của nhà trẻ này, rõ ràng là đám du côn đầu đường. % Ạ ZXNYW t “Chính là anh ta, anh yêu, vừa nãy anh ta tát em một cái, em muốn anh ta phải chết, anh ta phải chết… Chử Ngọc gào khóc giận dữ trông như bị bệnh tâm thần, cô ta lớn đến như vậy từ trước đến nay chưa bao giờ gặp phải chuyện thế này.
Sắc mặt Đường Ân tối sầm dữ dội, ánh mắt nhìn chằm chảm Hoắc Lượng.
*Ranh con, anh chán sống rồi…” Hoắc Lượng cười gắn, lấy một con dao găm từ bên hông ra: “Nói xem, hôm nay định giải quyết việc này như thế nào?”
*Anh định giải quyết thế nào?” Đường Ân trừng mắt, đưa Sầm Hạ trong lòng cho Kỷ Du Du, chuyện thế này không nên để trẻ con đứng bên cạnh nhìn thấy.
Kỷ Du Du đón lấy Sầm Hạ, bế Sầm Hạ sang bên cạnh.
*Tự cắt một cánh tay của mình đi, quỳ xuống dập đầu xin lỗi tôi và bạn gái tôi, hôm nay anh có thể ra khỏi chỗ này, nếu không thì… Hoắc Lượng liếm liếm khóe miệng.
Đường Ân thật sự nhìn đến mức nhàm chán, nâng tay tát lên mặt Hoắc Lượng một cái.
Hoắc Lượng lập tức bị Đường Ân đánh cho “Mẹ nó anh tự tìm đường chết rồi!” Hoắc Lượng nghiến răng gầm lên.
Đường Ân bước bước lên, cánh tay đã lật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1704001/chuong-202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.