Quảng trường Vân Đại là kiến trúc mang tính biểu tượng ở thành phố Giang, cũng là trung tâm tập trung đông người ở thành phố Giang.
Bất kể là ngày nghỉ lễ hay là giờ làm việc, chỗ này đều tụ tập đông đảo thanh niên, có người đi dạo phố, có người chơi trò chơi, còn có người đi giải sầu với bạn gái. Rõ ràng đã tạo thành một cửa hàng quy mô lớn tập trung giải trí, nghỉ dưỡng, tham quan du lịch, Khi Đường Ân xuống xe, sắc mặt vẫn lạnh lùng như băng, kéo cổ tay Kỷ Du Du, đi lên tầng cao nhất của quảng trường Vân Đại.
Ân Nhất liếm liếm khóe miệng, từ trong thất lưng rút ra một cây ba toong, nhìn những người đang xông lên, đạp ra một chân, ba toong quật mạnh lên trán người này.
Máu tươi tung tóe, côn đồ này chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, đã ngã xuống mặt đất.
Ân Nhất lại đạp bay một tên côn đồ nữa, va vào TV, trong phòng phát ra âm thanh loảng xoảng.
“Mày chết chắc rồi, phá nhiều đồ đạc của tao như vậy, mày phải chết… Nhạc Thụy gào thét giận dữ.
Đường Ân híp mắt lại: “Chỗ này… hôm nay sẽ đập hết cho anh!” “Các anh em, xông hết vào đây… Nhạc Thụy cười lạnh, vung tay lên.
Lúc này, cửa căn phòng bị đẩy ra, một đám người tràn vào, trên tay mỗi người đều cầm một con dao bầu.
Những vũ khí bị quản lý chặt chế này tỏa ra tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn. Mười mấy người bao vây lấy Ân Nhất, dùng dao đâm về phía anh ta.
Đám sinh viên trong phòng sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703905/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.