Dường như Viên Chi Am cũng nhìn thấy Kỷ Du Du, sắc mặt hơi thay đổi, giống như ăn vụng bị phát hiện, vội vàng cúi đầu đi vào trong xe BMW.
Sau khi lên xe, nghênh ngang rời đi Kỷ Du Du đứng tại chỗ, sắc mặt ảm đạm, nhìn vào trong biệt thự, tự nhiên không biết có nên đi vào hay không.
Nơi này thật sự khiến cô rất yên tâm, thực sự không phải yên tâm về mặt vật chất, mà là yên tâm trong tâm hồn.
Đường Ân phất tay, ngăn Bùi Hạc lại, bước từng bước một về phía Nhạc Thụy.
Sắc mặt Nhạc Thụy cũng cực kỳ khó coi, nhìn chằm chằm Đường Ân: “Tốt nhất là anh đừng có động vào tôi…” Bốp…
Một tiếng, Đường Ân tát mạnh lên mặt anh ta, trong mắt lại hiện lên ý cười: “Tôi không động vào anh sao? Cũng được…
Nếu không thế này đi, tôi mượn lời của anh, cũng là người rất nhân từ! Vừa nãy tôi đã nói rồi, đánh bạn tôi, đánh bạn học tôi, như vậy dù sao anh cũng nên bồi thường đi chứ…” “Tôi…” Nhạc Thụy há miệng, sắc mặt thay đổi: “Tôi không biết chuyện gì xảy ra, tôi thật sự không biết… Đều là Vương Hạo, đều là thằng ranh Vương Hạo kia làm…
Đường Ân lạnh mặt, chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn Vương Hạo chăm chẵm.
Vương Hạo cảm thấy thân thể lạnh như băng, vội vàng thay đổi sắc mặt: “Đường Ân, thật xin lỗi, tôi thật sự không biết đây là người của anh, nếu tôi biết, cho dù có cho tôi một trăm lá gan, tôi cũng không dám động đến người của anh! Anh cho tôi một cơ hội,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703904/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.