Kỷ Du Du cúi đầu, nước mắt tí tách rơi xuống bàn, trong đầu kêu ong ong.
“Hôm nay, tôi đứng ở đây là vì muốn nói cho tất cả mọi người biết, tôi thích một cô gái…” Đường Ân cười, ánh mắt nhìn về phía Kỷ Du Du.
Ban đầu vẫn còn nắm chắc, bây giờ đám người kia xông đến, thế mà anh ta lại cảm thấy bàn chân có luồng khí lạnh dâng lên.
Nhạc Thụy ngẩng đầu liếc mắt nhìn Đường Ân, trong lòng run rẩy, chuyện này sẽ không liên quan đến thằng ranh kia đấy chứ? Nhạc Thụy vội vàng bỏ qua suy nghĩ này, xô đẩy đám người muốn chạy ra ngoài, nhưng đúng lúc này, có một người đã đứng ngoài cửa.
Bùi Hạc! Gương mặt Bùi Hạc lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào mặt Nhạc Thụy, trong mắt tràn đầy ánh sáng lạnh lùng.
“Anh… Anh Bùi? Sao anh lại đến đây?” Sắc mặt Nhạc Thụy khó coi, tuyệt đối không ngờ rằng Bùi Hạc lại xuất hiện ở đây.
Người ở thành phố Giang, làm gì có ai không biết Bùi Hạc chứ? Mấy năm gần đây, Bùi Hạc gần như đã là nhân vật trong truyền thuyết của thành phố Giang, hơn nữa quan trọng nhất là quá trình vùng lên của Bùi Hạc, gần như là một đường lưỡi đao ánh kiếm xông lên.
Nhạc Thụy cũng thật sự không ngờ được rằng Bùi Hạc lại xuất hiện ở chỗ này.
“Anh Bùi…” Trong lòng Nhạc Thụy run rẩy, anh ta có thể cảm giác được, trong đôi mắt Bùi Hạc tràn đầy sát ý.
Đám người đã bị tách ra, những tên côn đồ kia đều bị khống chế hoàn toàn, mà Vương Hạo bị người ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703906/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.