Lâm Lập Quốc vừa mới mở miệng, tất cả mọi người đều hiểu anh ta có ý gì, rối rít nhìn về phía Đường Ân và Bùi Nhược.
Âm thanh xì xào bàn tán không ngừng vang lên xung quanh, thỉnh thoảng còn mang theo tiếng cười nhạo, thậm chí người trắng trợn hơn một chút còn có thể huýt sáo, mặt lộ vẻ hài hước.
Trương Cường nhìn cảnh tượng này, trong lòng vô cùng sảng khoái, cũng phá lên cười ha ha: “Đường Ân, lần này không phải là cậu nhặt được ví tiền của người đẹp này, thuận thế bò lên giường người ta luôn đấy chứ?” Xung quanh cười ầm lên, trong mắt tràn đầy vẻ khinh thường.
Đường Ân biết, thế giới này vẫn luôn như vậy, từ trước đến nay những người hóng chuyện chưa bao giờ ngại chuyện quá lớn cả.
“Lâm Lập Quốc, tôi khuyên anh nuốt lại những lời vừa nói đi! Tôi sẽ coi như anh chỉ vừa đánh rắm thôi, nếu không thì đừng trách tôi không nhắc nhở anh!” Bùi Nhược quay đầu, hung dữ nhìn chằm chằm Lâm Lập Quốc.
“Bùi Nhược, trước mặt mọi người phải chú ý một chút chứ!” Lâm Lập.Quốc mở hai bàn tay, ánh mắt nhìn sang phía Đường Ân: “Đường Ân, đề nghị của tôi thế nào? Thứ này dù nói thế nào, cũng là tôi tốn một trăm nghìn đồng tiền mới mua được, cậu chỉ ăn một bát mì sợi mà thôi, nhưng đã chiếm được ích lợi không nhỏ rồi đấy!” Đường Ân cười một tiếng: “Một trăm nghìn đồng sao…” “Đúng vậy, một trăm nghìn đồng đấy!” Lâm Lập Quốc cười rất ngang ngược.
Đường Ân nhún vai: “Một trăm đồng tiền mà thôi… Tôi bỏ ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703870/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.