Năm triệu! Một chiếc vòng tay giá trị không quá một trăm nghìn, lại có người đưa ra cái giá trên trời như năm triệu! Vô số ánh mắt nhìn về phía Đường Ân, muốn nhìn rõ xem chàng trai này rốt cuộc có bao nhiêu năng lực mà có thể nói ra lời như vậy? Bùi Nhược ngồi bên cạnh cũng sửng sốt, kinh ngạc nhìn Đường Ân, trong mắt dường như có chút xúc động.
Bùi Nhược thật sự rất thích chiếc vòng †ay này.
“Sáu triệu!” Lâm Lập Quốc trầm giọng, lạnh lùng nói.
“Mười triệu!” Đường Ân bặm môi cười, ngồi trên ghế sô pha, quay đầu về phía sau nhìn Lâm Lập Quốc, cười nói: “Sếp Lâm, khi tăng giá đừng có tăng một triệu một triệu như vậy, tăng giá thế thì còn có ý nghĩa gì nữa? Nói thế nào anh cũng là một người thành đạt, so với sinh viên nghèo ăn cơm chùa như tôi, sao lại keo kiệt như vậy được?” Lâm Lập Quốc nhìn Đường Ân chăm chằm, lửa giận trong lòng đã cháy rừng rực.
Keo kiệt sao? Lâm Lập Quốc chưa bao giờ cảm thấy mình keo kiệt, nhất là với Bùi Nhược, miễn là Bùi Nhược lộ suy nghĩ muốn có, cho dù anh ta có tốn nhiều tiền hơn nữa, tuyệt đối cũng sẽ không nương tay.
Nhưng mà hôm nay, giá tiền này thật sự hơi cao quá rồi! Năm ba triệu có lẽ anh ta sẽ không để †âm, nhưng mà giá mười triệu với anh ta mà nói thì thật sự hơi cao! “Sếp Lâm?” Đường Ân thấy Lâm Lập Quốc không nói năng gì, gọi một tiếng theo bản năng: “Anh có tăng giá nữa không? Nếu anh còn tăng giá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703871/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.