“Vâng!” Lâm Lập Quốc gật đầu, phất tay đuổi thuộc hạ đi, vẻ mặt lạnh lùng.
“Thằng ranh con, ở trong trường hẹn hò nhiều rồi nên không biết sự hiểm ác của thế giới này chứ gì. Hôm nay ông đây sẽ cho cậu biết thế giới này không phải ở đâu cũng là tháp ngà, còn có cả vực sâu cậu không nhảy qua được nữa!” Đáy lòng Lâm Lập Quốc dấy lên ngọn lửa, nở nụ cười châm chọc, anh ta biết Bùi Hạc rất xem trọng đứa em này, bình thường có người để ý đều bị Bùi Hạc nhanh chóng xử lý. Hơn nữa anh ta còn biết Bùi Hạc kiêu ngạo, khinh thường tất cả mọi người, lần này chỉ cần châm dầu vào lửa trước mặt anh ta đã đủ xử trên nhóc này rồi.
“Từ Cương, đợi lát nữa Bùi Hạc tới, anh nhớ phải thêm mắm dặm muối đấy!” Anh ta ngẫm nghĩ vẫn thấy không chắc lắm, vội vàng quay đầu nhìn Từ Cương bên cạnh, mím môi cười: “Thật ra trong lòng hai chúng ta đều có ý với Bùi Nhược, nhưng đều là chuyện trong nhà, cho dù ai có được cô ấy cũng là người một nhà! Nếu người ngoài dám chen chân vào, vậy cứ xử lý người ngoài trước…
Từ Cương chau mày, đáy lòng đột nhiên nhớ đến lời Bùi Hạc từng nói với mình, ánh mắt do dự.
“Từ Cương, anh không đồng ý với lời nói của tôi à?” Sắc mặt Lâm Lập Quốc lập tức trở nên nặng nề.
“Không có!” Trương Cường lắc đầu, không nói gì thêm.
“Vậy thì được!” Lâm Lập Quốc cười lạnh, rót một ly trà, đôi mắt càng lạnh lẽo hơn.
“Thưa các quý ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703869/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.