Đường Ân quay đầu lại, nhích người sang một bên tránh đi cánh tay của Lâm Lập Quốc, vẻ mặt lạnh lùng.
“Lâm Lập Quốc, anh muốn làm gì?” Bùi Nhược tức giận.
Vẻ mặt anh ta hơi xấu hổ, vội giải thích: “Bùi Nhược, chúng anh đều vì tốt cho em thôi, tên này vừa nhìn đã biết không phải hạng tốt lành gì, sao cô gái xuất sắc như em có thể ở bên cậu ta được?” “Tôi ở bên ai không liên quan đến anh!” Bùi Nhược xoay người vào thang máy.
“Vậy được, anh chỉ hỏi em, chuyện này anh của em có biết không?” Lâm Lập Quốc chỉ vào Đường Ân: “Một người như vậy, anh của em có thể đồng ý cho em ở bên cậu ta à?” “Không cần anh quan tâm!” Bùi Nhược nói xong thì ấn phím thang máy.
Cửa thang máy từ từ đóng lại, chị ta lập tức như thở phào, thân thể tự nhiên dựa lên người Đường Ân.
Thân thể anh hơi cứng đờ, trong lòng thoáng hoảng hốt, khi nấy lúc ôm người ta cũng không suy nghĩ quá nhiều, nhưng không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh mới biết tim mình đang đập thình thịch như sắp nhảy lên tới cổ họng vậy.
Hình như Bùi Nhược phát hiện-ra gì đó, phì một tiếng bật cười, ngẩng đầu khiêu khích nhìn Đường Ân: “Cậu đang căng thẳng à? Là vì ôm tôi sao?” “Làm gì có? Tôi quen vô số cô gái, phụ nữ từng ôm còn nhiều hơn đàn ông chị từng gặp, sao có thể căng thẳng được?” Anh vội vàng nhếch miệng, vươn tay chỉnh lại áo mình.
Lúc này, anh đột nhiên phát hiện hai tay mình đang vô dụng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703868/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.