“Cậu không biết sao? Nói là đi học với Lý Minh của phòng bảo vệ rồi!” Đinh Huyên hơi ngạc nhiên.
Đường Ân mỉm cười, trong lòng hiểu rõ, cách này của trường học đúng là đủ khôn khéo.
Chuyện của Trương Đình và Lý Minh để lộ ra ngoài quá khó coi, cho nên trường học đã đổi sa thải hai người thành hai người xin nghỉ việc, chỉ sợ cũng là vì dẫn đến lời bàn tán không cần thiết.
“Đi thôi, đi ăn cơm trước!” Đinh Huyên kéo Đường Ân: “Tôi nói cậu nghe chuyện này, bảo đảm là tin tốt!” “Tin gì?” Đường Ân hơi ngạc nhiên, nhưng quay đầu gọi Kỷ Du Du một tiếng lại thấy cô sắc mặt xám xịt nằm nhoài trên bàn, tự nhiên không biết nên đi khuyên thế nào.
“Đi, tôi còn tin tốt muốn nói với cậu đó!” Định Huyền kéo Đường Ân.
Anh gật đầu, gõ bàn Kỷ Du Du: “Tôi đem cơm về cho cô, lần này không cần tiền!” Kỷ Du Du bặm cái miệng nhỏ, trông có hơi đáng yêu.
Đường Ân mỉm cười, búng ngón tay lên đầu cô rồi xoay người vội vã chạy ra khỏi phòng học, khiến Kỷ Du Du ngồi thẳng người dậy nhìn chằm chằm bóng lưng anh, trong hốc mắt đã dần ươn ướt.
Lúc này, cô cũng không biết mình đang nghĩ gì trong lòng, chỉ cảm thấy bóng lưng Đường Ân chạy ra ngoài hơi buồn cười.
“Nhóc con, đừng nói cậu thật sự hẹn hò với Kỷ Du Du nhé?” Chạy ra khỏi phòng học, Đinh Huyên nhỏ giọng hỏi, nghi ngờ nhìn anh.
“Không có!” Đường Ân xua tay: “Nghĩ cái gì vậy?” “Vậy là tốt rồi! Vậy là tốt rồi!” Đinh Huyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703836/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.