“Dương Cầm, là tôi tìm đến đấy!” Trần Diệu Tổ hơi mất kiên nhẫn, cau mày.
Dương Cầm sửng sốt, quay đầu: “Hiệu trưởng, thầy tìm tôi có chuyện gì thế?” “Bây giờ vẫn chưa điều tra rõ ràng chuyện Kỷ Du Du trộm kinh phí hoạt động của hội sinh viên, cho nên không thể kết luận bừa bãi!” Trần Diệu Tổ ngập ngừng rồi nói tiếp: “Bây giờ cô trở về tập trung sinh viên lớp mình, giải thích với bọn:họ một chút! Chuyện này tôi đã báo cảnh sát rồi, chỉ cần đợi cảnh sát điều tra ra kết quả, tôi sẽ nói rõ với các sinh viên!” “Như vậy thích hợp sao? Tiền mất thế nào, trong lòng mọi người đều biết rõ ràng!” Dương Cầm không vui lắm.
“Tôi đã nói trước khi điều tra rõ không được kết luận bừa bãi!” Trần Diệu Tổ khoát tay, hơi bực bội: “Cô cứ làm theo lời tôi nói là được, chuyện còn lại không cần cô quan tâm quá nhiều!” “Vâng!” Dương Cầm lạnh lùng đáp một tiếng, quay đầu nhìn Kỷ Du Du và Đường Ân rồi lắc đầu, đi ra ngoài.
Đường Ân liếc nhìn, ánh mắt hơi lạnh lão.
“Đường Ân à, chuyện này trò cứ yên tâm, chắc chắn thầy sẽ điều tra rõ ràng!” Trần Diệu Tổ đứng lên; nở nụ cười: “Nếu các trò thật sự bị oan, chắc chắn trường học sẽ cho các trò một lời giải thích hợp lý!” Đường Ân hơi do dự, nhìn Kỷ Du Du bên cạnh, thấy được sự căng thẳng trong mắt cô thì thấy hơi bất lực.
Theo suy nghĩ của Đường Ân, cho dù không học ở đại học Thành phố Giang này cũng chả có tổn thất gì, cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703835/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.